DẠY CON – HÃY TRUYỀN CẢM HỨNG, TẠO NIỀM TIN CHO CON

1528507712585

Chắc hẳn các bạn không còn xa lạ vơi câu chuyện người Mẹ vĩ đại của nhà phát minh thiên tài Thomas Edison, khi thời thơ ấu ông bị giáo viên cho rằng ông là một kẻ đần độn, đề nghị Mẹ ông chuyển trường cho ông. Nhưng mẹ ông khi cầm lá thư từ nhà trường, mắt nhoè lệ và nói với con trai bà ” Con trai, lá thư viết Con trai bà là một thiên tài, trường này quá bé và không có giáo viên đủ tốt để đào tạo nó. Xin hãy để nó tự dạy chính mình ” . Ông sau này đã tự dạy chính mình và trở thành nhà phát minh của mọi thời đại. Edison đã viết trong nhật ký : ” Thomas Alva Edison là một đứa trẻ đần độn, nhờ người mẹ anh hùng mà trở thành thiên tài của thế kỷ.”

Đó là câu chuyện của Edison. Còn đây là câu chuyện của tôi.

Tôi không phải thiên tài. Thậm chí tôi thấy tôi là người thất bại nặng nề. Tôi không có niềm tin về bản thân. Mặc dù điểm số trong lớp tôi luôn đứng nhất, tôi luôn được thầy cô nhận xét là thông minh.

Tôi lớn lên như những đứa trẻ khác, thích tìm hiểu thế giới này, thích khám phá khả năng của bản thân. Năm lên 10, khi đi bơi tôi thấy gần đó có lớp dạy võ cổ truyền. Cộng với ảnh hưởng từ việc xem phim kiếm hiệp mỗi tối nên vừa nhìn thấy hàng chục người mặc đồ võ thuật múa may những đường quyền tôi đã mê ngay, nằng nặc đòi Mẹ cho đi học. Đương nhiên Mẹ tôi không bao giờ cấm cản sở thích của con cái. Học được một tháng, tôi về nhà cởi bỏ bộ đồ đồng phục võ ra, nói với Mẹ rằng tôi không học nữa. Mẹ tôi không hỏi tôi lý do. Mẹ tôi chỉ nói : ” Lúc đòi học thì thấy ham , đam mê lắm vậy mà vài ba hôm đã nghỉ rồi, con đúng là không kiên nhẫn gì hết ! ”

Thế đấy, Mẹ tôi không biết lý do là tôi xoạc chân đau quá, tôi đã lo lắng trong đầu liệu tôi cố gắng xoạc chân như thế này có bị … mất đời con gái không . Xin lỗi các bạn, tôi chỉ lên mười nhưng trong đầu đã luôn ý thức về việc trinh tiết của con gái. Giá như lúc đó Mẹ tôi đủ thời gian ngồi xuông hỏi nguyên do tại sao tôi không muốn học nữa, giải đáp cho tôi điều tôi đang khuất mắc, và quan trọng hơn hết, nếu Mẹ tôi nói với tôi ” Một tháng rồi con học không ngưng nghỉ, con là người rất chăm chỉ ham học đấy, mẹ thấy con kiên trì học chắc sau này con là võ sư nữ đầu tiên của Việt Nam không chừng ” . Nhưng mẹ tôi lại quá bận, nên Việt Nam đã mất đi một nữ chuyên gia võ thuật xinh đẹp !

Suốt những ngày thơ bé cho tới lúc trưởng thành. Tôi muốn tìm hiểu rất nhiều thứ. Nào là tiếng Anh, tiếng Hàn, tiếng Trung. Nào là guitar, piano, thanh nhạc. Rồi thì bóng rổ, đá cầu, cờ tướng, ảo thuật. Tôi thử học hết. Mẹ tôi luôn là nhà đầu tư không ngưng nghỉ của tôi. Tôi rất biết ơn vì Mẹ tôi không bao giờ cấm cản tôi trong việc học. Tôi thể hiện tố chất thông minh, luôn học rất nhanh, vượt mặt bạn bè học chung, nhưng cứ sau vài tháng học tôi lại về thông báo với mẹ rằng tôi không học tiếp. Có những môn tôi thấy chán do phương pháp dạy của thầy cô, có những môn tôi nhận ra khi tìm hiểu tôi thấy tôi không thích nó, có những môn tôi thích nhưng không đủ động lực to lớn để theo duổi đến cùng. Cứ mỗi lần chuyển sở thích như vậy, Mẹ tôi lại nhấn mạnh , giúp tôi củng cố niềm tin rằng tôi là người khó thành công vì không kiên trì theo đuổi điều gì được cả. ” CON THẬT THIẾU KIÊN NHẪN ” ” LẠI THAY ĐỔI ” ” CON THẬT DỄ NẢN ” ” CON THÍCH ĐỦ THỨ MÀ KHÔNG CÓ GÌ RA HỒN ” Đây luôn là những câu nói văng vẳng trong đầu tôi, nó vừa làm tôi tổn thương, buồn bã ngay lúc đó, vừa trở thành lý do mỗi lần tôi gặp khó khăn, tôi sẽ nghĩ mình không có khả năng rồi, bỏ cuộc cho rồi vì mình là vậy mà, MÌNH KHÔNG THỂ LÀM ĐƯỢC.

Cho đến khi, tôi lớn lên, ngoài công việc chính, tôi mở một tiệm cà phê nho nhỏ xinh xắn lãng mạn ở gần trường Đại Học cũ của tôi. Tôi gặp anh bạn Daddy – người khai sáng cho tôi, cho tôi niềm tin vào bản thân mình. Daddy chỉ là biệt danh tôi đặt cho người bạn này, anh bạn ấy không phải là Ba tôi, tôi không có may mắn được bên cạnh ba, tôi thậm chí còn không biết mặt mũi Ba tôi như thế nào, tôi chỉ biết Ba tôi khá là đẹp trai, vì ai cũng nói tôi y đúc Ba.

Khi gặp anh bạn Daddy, nhìn anh tự tin đàn hát vang cả góc quán mỗi ngày, tôi quá ngưỡng mộ. Daddy thật sự đam mê ca hát. Tôi cũng vậy. Mà tôi nghĩ ai cũng đam mê môn này không riêng gì tôi. Nhưng lúc nhỏ đi học thanh nhạc, tôi không hiểu những gì cô dạy, nó quá trừu tượng, cô luôn nói tôi hãy hát bằng bụng, âm thanh vang lên trên trán, trên đỉnh đầu. Tôi không cách nào hiểu được vì sao cái bụng có thế hát, và âm thanh từ miệng đẩy lên trên thái dương. Vì thế, tôi lại bỏ cuộc. Tôi nghĩ rằng tôi yêu âm nhạc, nhưng âm nhạc có thù với tôi, nó sẽ không bao giờ trở thành tri kỷ của tôi được. Trong các buổi karaoke, tôi luôn tự ti, luôn khẳng định rằng mình không thể hát, và đúng là tôi cất giọng hát lên, mọi người sẽ không còn ấn tượng về khuôn mặt xinh xắn Ba tôi đã di truyền cho tôi nữa. Anh bảo tôi hãy hát thử. Tôi nói với anh, xin lỗi, tôi muốn hát lắm nhưng tôi không có khả năng cảm thụ âm nhạc và tôi không biết hát. Anh nói ” Không ai là không biết hát hết, chỉ là chưa tìm được giọng hát của mình mà thôi ” .

Sau hôm đấy, tôi đã bắt đầu hành trình tìm giọng hát của chính mình, dưới sự hướng dẫn từ anh bạn Daddy.

Một tháng sau, thật kinh ngạc các bạn ạ. Tôi tiến bộ rõ rệt. Một tháng đó tôi sống trong niềm hạnh phúc tột đỉnh khi cảm nhận sự tiến bộ mỗi ngày về giọng hát của mình. Tôi bắt đầu nhận được những lời khen ” Sao giọng hát bây giờ cảm xúc thế ” ” Sao bồ lên cao được hay vậy ” . Bạn cấp một của tôi vào ngày họp lớp đã há hốc mồm ” Ơ hồi đó con này hát như đấm vào tai mà sao nay hát ngọt như mía lùi ” . Tôi đã nắm được cảm giác hát bằng bụng là như thế nào, đẩy giọng vang lên thái dương là ra sao.

Không những môn hát, mà về nghệ thuật vẽ hình Latte Art trong cafe, tôi cũng tiến bộ vượt bậc khi tập luyện cùng anh bạn Daddy. Học tiếng Trung, một lần nữa tôi lại học tiếng Trung, và tôi rủ anh bạn học cùng. Tôi thấy rõ tôi học nhanh và nắm được nguyên tắc, phương pháp, tôi qua được cái nền căn bản một cách dễ dàng, thứ mà trước kia chỉ học vài ba hôm tôi đã chán nản nghĩ rằng tôi không có khiếu, tôi bỏ cuộc mà không buồn tìm hiểu phương pháp chiến thắng nó. Ngay cả đàn Guitar, tôi cũng từng học qua và chào thua. Nay lại được anh bạn hướng dẫn lại, rất đơn giản, tôi lĩnh hội được như là lĩnh hội về hát. Tôi bắt đầu tự tin về bản thân, rằng bất cứ điều gì, chỉ cần tôi muốn, tôi mày mò tìm hiểu phương pháp, chia nhỏ phương pháp ra tập luyện, cảm nhận từng sự tiến bộ mỗi ngày, dần dần tôi thành công lúc nào không hay.

Và tôi hỏi anh, làm cách nào mà tôi học bao nhiêu thầy cô lúc trước, tôi không lĩnh hội được điều gì, vậy mà chỉ cần tập luyện cùng anh, một người bằng tuổi tôi, thậm chí anh còn chưa học qua môn đó ( như Latte Art ) mà anh lại có thể giúp tôi phát triển đến vậy.

Anh nói :

” Anh không làm gì hết, tự Chị lĩnh hội ra trong quá trình tập luyện với Anh, và Chị rất thông minh, chẳng qua Chị luôn KHÔNG TỰ TIN. Cái Anh làm, chỉ là TRUYỀN CẢM HỨNG, khiến chị yêu thích, có động lực nghiên cứu, rèn luyện mỗi ngày mà thôi ”

Tôi như bừng tỉnh. Tôi ngẫm nghĩ lại khoảng thời gian luyện tập cùng Anh bạn Daddy. Anh luôn trao tôi những lời nói ma thuật : ” Giỏi quá ” ” La làm được mà thấy chưa ” ” Giọng hát La hay quá, tập hít hơi đầy vào mỗi câu và chỉnh phát âm mấy chỗ này nữa thôi là đi chiến banh xác ” ” Không gì là không thể, Chị cứ làm như vậy, Anh tin vài hôm nữa là Chị sửa được ” …

Anh bạn ấy hay gọi tôi là La, nhưng cũng thường gọi tôi bằng Chị và xưng Anh, nên tôi cũng lúc gọi Anh, lúc gọi bạn. Quan trọng hơn cả, anh bạn là người khai sáng cho tôi, giúp tôi nhận ra một chân trời mới, đem đến cho tôi một cuộc sống mới, một cuộc sống TỰ TIN VỀ BẢN THÂN, KHÔNG CHÌ CHIẾT GẮN MÁC CHO NGƯỜI THÂN BẠN BÈ XUNG QUANH MÌNH ĐỂ CẢN TRỞ SỰ PHÁT TRIỂN CỦA HỌ, NẾU CÓ THỂ HÃY NÓI NHỮNG CÂU NÓI MANG TÍNH TRUYỀN LỬA, VÀ KHI MUỐN TINH THÔNG VẤN ĐỀ GÌ ĐÓ HÃY TÌM HIỂU PHƯƠNG PHÁP, CHIA NHỎ CÁC BƯỚC RA LUYỆN TẬP ĐỀU ĐẶN.

Tôi tính dừng bút, nhưng đến đây tôi chợt nhớ ra một câu chuyện khác để gỡ gạc cho Mẹ tôi, rằng Mẹ tôi tuy không biến tôi thành thiên tài nhưng đã giúp tôi phát triển tốt về tính cách. Cụ thể là tính tự giác và chăm chỉ.

Đó là cái lần tôi vì lười biếng nên tới kỳ thi tôi mới bắt đầu tá hoả mình chưa học gì. Thế nên suốt 3 ngày thi, tôi đã luôn đặt báo thức 4h sáng dậy học bài vì tối tôi còn bận xem phim kiếm hiệp. Mẹ tôi thấy cứ 4h sáng dồng hồ reo lên là tôi bật dậy, rửa mặt ngồi vào bàn. Cộng thêm những lần tôi đi học trễ tôi thường che dấu kỹ để Mẹ không phát hiện ra. Nên Mẹ tôi nghĩ tôi là một người TỰ GIÁC HỌC TẬP, TUÂN THỦ GIỜ GIẤC. Sự thật để mà đánh giá về tôi lúc đó thì tôi rất hay trễ giờ hẹn khi gặp bạn bè, tôi hay để bài vở nước tới chân mới nhảy. Nhưng tôi đã che mắt được Mẹ tôi. Và Mẹ tôi rất tự hào, đi đâu Mẹ tôi cũng khen tôi trước mặt cô dì chú bác rằng : ” Con bé được cái chăm học cực, tự giác dậy đi học không bao giờ cần nhắc nhở và luôn đúng giờ không đi học trễ ” . Tôi cũng đã rất tự hào khi được trao tặng lời khen đầy sức mạnh đó, tôi tràn đầy cảm hứng và tự tin mình là người có tính tự giác, chăm chỉ học tập. Sau đó, tôi luôn phấn đấu chăm chỉ học tập, tự lập trong mọi vấn đề. Có những hôm đồng hồ báo thức reo, tôi lười chỉ muốn nằm luôn vòi vĩnh nghỉ học. Nhưng câu nói của mẹ tôi cùng vẻ mặt đầy tự hào của Mẹ hiện lên trong đầu ” Nó chỉ cần đồng hồ reo là bật dậy đi học, giỏi lắm ” . Tôi bật dậy mặc cho sự lười biếng xâm chiếm.

Đấy, Mẹ tôi vô tình đã mang đến cho tôi một tính cách tuyệt vời. Điều đó minh chứng, nếu người Mẹ biết cách diễn đạt ngôn ngữ để truyền cảm hứng, tạo động lực, thì mỗi đứa con đều là thiên tài.

Vì vậy, tôi đúc kết ra được một nguyên lý dạy con mà sau này tôi sẽ áp dụng. Đó là bên cạnh việc truyền kiến thức, tôi sẽ chú trọng truyền LỬA cho con. Truyền cảm hứng ở đây  không chỉ là những lời khen đúng lúc không thôi, mà truyền cảm hứng còn là giúp cho con tin tưởng vào chính bản thân con, và niềm tin càng được củng cố khi con thấy sự tiến bộ của mình.

Tôi tin, mỗi đứa trẻ đều là một thiên tài! DẠY CON, HÃY TRUYỀN CẢM HỨNG CHO CON.

Ngày 09 Tháng 06 Năm 2018

-minhla-

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this:
search previous next tag category expand menu location phone mail time cart zoom edit close