Ác Mộng Của Tôi

img_5045

Ắt hẳn ai cũng có nỗi ám ảnh của riêng mình. Với tôi, tôi có một giấc mơ luôn bám lấy tôi từ năm tôi 6 tuổi cho tới tận bây giờ. Mỗi lần tỉnh giấc là mỗi lần gối ướt đẫm vì nước mắt. Tôi luôn tự hỏi, vì sao những thăng trầm, biến cố xảy ra trong giai đoạn trưởng thành nhiều lúc khiến tôi tưởng như muốn chết đến nơi, lại không ám ảnh tôi bằng một ký ức thời thơ bé? Phải chăng vì lúc đó ta chưa có sự chuẩn bị cho niềm thất vọng?

Giấc mơ luôn bắt đầu bằng hình ảnh cánh cửa sắt màu xám khu nhà Dòng mở ra, đôi mắt một cô bé đen nhẻm gầy đơ ngồi ở cây cột điện – sáng lên, rồi lại nhanh chóng xìu xuống khi chiếc xe chạy vào không phải chiếc xe mà cô bé đang mong chờ. Cây cột điện này là góc yêu quý của cô bé suốt quãng thời gian cô ở trong nhà Dòng – ( nơi những đứa trẻ mồ côi , hoặc những đứa trẻ ba mẹ không thể chăm sóc được gửi vô ăn ở học hành và được dạy dỗ bởi các Ma-Xơ ), vì hàng tuần, mỗi tối thứ Sáu lúc 5h chiều cô bé sẽ ngồi đây trong niềm hân hoan háo hức đợi mẹ rước.  Nhìn qua khu vui chơi, cô bé thấy vẫn còn vài ba đứa trẻ khác đang vui đùa. Cô bé thầm thở phào ” vẫn chưa trễ lắm! ” .

Thoáng chút trời đã sập tối. Cô ngồi bất động. Cô đã chạy vô gọi điện cho mẹ nửa tiếng trước và mẹ nói sẽ đến ngay, nhưng đã gần một tiếng rồi mẹ vẫn chưa tới, cô lo sợ không biết có chuyện gì xảy ra với mẹ trên đường đi hay không? Các Ma-Xơ liên tục chạy ra gọi cô vào trong phòng đợi tiếp, cô kiên quyết ngồi ở cây trụ điện, cô muốn khi mẹ cô mở cánh cửa kia chạy xe vào là thấy ngay được cô. Cô không muốn lãng phí bất cứ phút giây nào khiến cô chậm trễ trong việc gặp mẹ. Cô sợ mẹ tới không thấy cô ngồi đây, mẹ sẽ bỏ về mất.

Đã 9h tối, cô ngồi bất động cứ như thế cũng được manh nha 5 tiếng đồng hồ, ánh mắt luôn hướng về cánh cửa sắt xám.

Ma-Xơ lúc này đã cầm cây roi quen thuộc trên tay, cô buộc phải về phòng, lên giường tiếp tục công cuộc … đợi. Vì mẹ cô đã hứa. Cô không dám ngủ, cô sợ nửa đêm mẹ tới thì cô đã ngủ, cô nhớ lúc bé ( bé hơn cả 6 tuổi ) ở dưới quê với bà, vài ba tháng mẹ về thăm lúc sáng thì tối mẹ ru cô ngủ rồi lại bỏ đi, cô biết lúc cô ngủ, mẹ sẽ bỏ đi. Cho nên cô tự hứa với lòng khi ở bên mẹ và khi đợi mẹ cô sẽ không cho bản thân được phép buồn ngủ. Lên 6 tuổi cô rất hạnh phúc khi được mẹ đưa lên thành phố ở với mẹ, những tưởng sẽ được ở bên mẹ mỗi ngày. Ấy vậy sự thật chỉ là 2 ngày cuối tuần. Nhưng vậy thôi cô cũng mãn nguyện rồi, chí ít bây giờ mỗi cuối tuần cô đều được ở bên mẹ những 2 ngày, hơn lúc trước nhiều lắm rồi. Cho nên cô luôn trân trọng những ngày thứ Bảy, Chủ Nhật. Cô cứ miên man trong các dòng suy nghĩ, thiếp ngủ rồi lại quờ quạng tỉnh giấc mồ hôi đầm đìa, cô kiên quyết không cho phép mình ngủ.

Khoảng gần 11h khuya, cô không chịu nổi nữa, cô quá lo lắng. Cô đánh liều đi xuống phòng của Xơ. Qua ánh đèn nhè nhẹ thoát ra bên cửa sổ phòng, cô thấy Xơ đã ngủ, cô nghe tiếng ngáy của Xơ. Có lẽ cho tới bây giờ, tiếng ngáy của Xơ ngày hôm ấy là tiếng ngáy êm dịu nhất đối với cô, cô đã an tâm để làm một việc nguy hiểm, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho trần đòn như vũ bão của Xơ cho việc này.

Cô khẽ nhón chân, cửa sổ hơi cao so với cô. Bên trong cửa sổ cô biết chắc chắn là cái bàn làm việc của Ma-Xơ, và trên bàn có một vật mà cô rất yêu quý, là thứ cô cần nhất ngay lúc này để biết tình hình của mẹ. Chiếc-điện-thoại-bàn. Đúng vậy, là chiếc điện thoại có 2 cái nắp, một nắp bị khoá đóng lại còn một nắp được mở ra, vì thế cô phải rất khó khăn để bàn tay lọt vô bên trong và mờ các con số. Dù khó là vậy cũng không ngăn cản được cô. Bàn tay nhỏ là một lợi thế, tay cô mò mẫm trong bóng tối dò bấm các con số tới chết cô cũng không quên, vì đây là những con số duy nhất có thể kết nối cô với mẹ ở nơi xa xôi này. Tim cô chỉ trào trực muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô vẫn cẩn thận lắng nghe tiếng ngáy của Xơ. Sau vài tiếng chuông, có người nghe máy. Cô mừng khôn xiết. Đầu dây bên kia alo, nhưng không phải giọng mẹ cô. Đó là dì Trúc –  một người bạn của mẹ cô.

Cô thì thào :

“Dì Trúc ơi mẹ con có ở nhà không? Con đang đợi mẹ rước con.”

Dì Trúc nói như hét lên vì những âm thanh ồn ào xung quanh :

“Ờ ờ, biết rồi con lên ngủ đi giờ mẹ chạy lên rước con ngay đó nghen, con cứ yên tâm, ngủ đi, nghennn”

Kèm theo đó là âm thanh ồn ào vang vọng trong điện thoại : “1,2,3 dzô ô ô ô” . Sau đó là tiếng cúp máy bíp bíp bíp.

Cô biết mẹ cô đang có một buổi tiệc ở nhà. Cô đã an tâm về sự an toàn của mẹ cô, bây giờ cô lại lo không biết mẹ có bị say, chạy xe trong đêm được hay không. Nhưng cô vẫn chờ mẹ cô rước trong đêm nay. Vì Dì Trúc đã nói mẹ cô sẽ chạy đi rước cô ngay. Từ nhà cô lên tới khu nhà Dòng là 48 phút. Chỉ 48 phút nữa cô sẽ được trong vòng tay của mẹ, được tận hưởng cái rát nhè nhẹ của tóc mẹ phất vào mặt trên chiếc xe Dream trắng đen cũ kỹ.

Cô lại quờ quạng trong giấc ngủ, mộng mị nửa tỉnh nửa mơ không biết bao giờ thì mẹ tới…

Tôi tỉnh giấc, mở mắt nhìn lên trần nhà. May quá, không phải là hình ảnh cây quạt trần cọt kẹt đáng ghét ngày ấy. Lấy tay quẹt những giọt nước còn ấm trên má, tôi đã không còn là cô bé 6 tuổi đợi chờ trong vô vọng. Tôi của hiện tại cũng không sống chung với mẹ, tôi ra riêng đã được 4 năm. Mẹ rất hay qua thăm nấu ăn cho tôi. Từ sau những ngày gửi tôi trong Ma-Xơ, mẹ tôi luôn với tâm lý muốn bù đắp cho tôi, nên mẹ rất yêu chiều tôi cho tới tận bây giờ, và tôi nghĩ cho tới khi tôi già mẹ tôi cũng vẫn chiều chuộng tôi. Sau quãng thời gian đó, được về ở với mẹ là điều hạnh phúc nhất đối với tôi.

Đã hai mươi mấy năm, thời gian tôi học Đại Học và những năm đầu tìm sự nghiệp tôi kinh thêm rất nhiều biến cố. Để rồi tôi quyết định cắt phăng mái tóc thề – như một lời hứa mạnh mẽ từ bản thân cho một cuộc sống mới, cuộc sống cho hiện tại và tương lai mà thôi. Nhưng những năm tháng trong Nhà Dòng mãi luôn ám ảnh tôi nhất, ngay từ cái ngày đầu tiên tôi bước chân vào, cho tới cái ngày tôi rời đi, tôi đều nhớ như in từng diễn biến, muốn quên cũng không sao quên được.

Tại đó, tôi đã nhận cảm giác đau lòng đầu tiên về những lời nói dối nghĩ rằng sẽ tốt cho trẻ em từ người lớn.

Tại đó, tôi nếm trải cảm giác bị hiếp đáp.

Tại đó, tôi đã học được cách nương theo kẻ mạnh để sinh tồn.

Tại đó, tôi đã xém bị xâm hại tình dục.

Tại đó, đã cho tôi biết trân trọng những phút giây bình thường bên cạnh những người thân yêu…

Sau tất cả, tôi không xem đó là những vết thương hay khoảng đen tối trong tôi. Tất cả đều là những trải nghiệm, tôi của hiện tại là một tôi hạnh phúc – chân thành – nhiệt huyết – luôn tràn đầy yêu thương và biết chính xác con đường mình sẽ đi là gì. Tôi mong bạn cũng vậy, dù trong quá khứ có điều gì ám ảnh, hãy cứ lờ nó đi và tận hưởng những phút giây hiện tại, chăm bón cho tương lai.

-minhla- 15/06/2018

Nhật Ký Những Ngày Trong “Dòng”

Hôm nay, dù có điều gì tồi tệ xảy ra với bạn, nếu không chết được thì hãy đứng dậy. Đừng để nước mắt làm nhoè mắt bạn đến nỗi không nhìn rõ đâu là con đường cần bước tiếp.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this:
search previous next tag category expand menu location phone mail time cart zoom edit close